Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Sinh hoạt gia đình giáo xứ Kim Long: Giáo dục con cái

Giáo xứ Kim Long

Tối 23.2.2014, giáo xứ Kim Long, Huế, có thêm buổi sinh hoạt chung gia đình giữa các Gia trưởng, Hiền mẫu, gia đình trẻ và cả một số cụ bà. Đề tài học hỏi lần này về Giáo dục con cái, do cha Antôn Nguyễn Văn Tuyến, quản xứ Phú Hậu và đồng thời đặc trách Ban mục vụ gia đình của Hạt Thành Phố, trình bày. Buổi sinh hoạt này tiếp nối buổi sinh hoạt chung trước đó vào tháng 10.2013, do cha Augustinô Nguyễn Văn Dụ hướng dẫn về đề tài “Hôn nhân và gia đình Kitô giáo, một ơn gọi nên thánh”.

Các tham dự viên đã được Cha Antôn, với kinh nghiệm mục vụ gia đình của ngài, giúp hiểu “thừa tác vụ giáo dục” của các bậc làm cha mẹ mà Tông huấn Familiaris consortio ở các số 36-41 nói đến:

“Vì là người truyền sinh sự sống trực tiếp cho con cái, nên cha mẹ có bổn phận hết sức quan trọng là phải giáo dục con cái. Khoa sư phạm hiện đại cho thấy cha mẹ không chỉ phải lãnh trách nhiệm dạy con từ thuở còn thơ mà phải dạy con từ thuở còn là “thai nhi”. Thật vậy, cha mẹ chính là những nhà giáo dục đầu tiên và chính yếu của con cái. Vai trò giáo dục đặc thù này thuộc yếu tính của Tình phụ tử và mẫu tử, nên không thể thay thế và không thể chuyển nhượng cũng như không thể khoán trắng cho ai khác hay bị ai tước đoạt được” (số 36).

Bổn phận giáo dục quan trọng này được Tông huấn gọi là “Thừa tác vụ”: “Nhờ bí tích Hôn Nhân, sứ mạng giáo dục được nâng lên thành phẩm giá và ơn gọi của một “Thừa Tác Vụ” đích thực trong Giáo Hội để phục vụ việc xây dựng các chi thể của Giáo Hội”. Thừa tác vụ giáo dục của các cha mẹ kitô-hữu thật lớn lao và thật đẹp, đến nỗi Thánh Tôma không ngần ngại so sánh nó với Thừa Tác Vụ Linh Mục: “Có những người truyền bá và nuôi dưỡng sự sống thiêng liêng và điều này được thực hiện do Bí Tích Hôn Nhân, trong đó người nam và người nữ kết hợp với nhau để sinh ra con cái và giáo dục con cái biết thờ phượng Thiên Chúa” (số 38).

Đức Thánh Cha tấn phong 19 Hông Y mới

G. Trần Đức Anh, O.P

VATICAN. Sáng ngày 22-2-2014, lễ kính Tòa Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhóm Công nghị đầu tiên để tấn phong 19 Hồng y mới.

Hiện diện trong buổi lễ tại Đền thờ Thánh Phêrô, đặc biệt có Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức XVI. Ngài ngồi cạnh các Hồng Y thượng phụ và đẳng Giám Mục. Đây là lần đầu tiên ngài xuất hiện tại Đền thờ Thánh Phêrô trước công chúng từ sau khi từ nhiệm cách đây gần một năm.

18 tiến chức Hồng y ngồi phía trước bàn thờ, gần đó phía sau là 130 Hồng y, khoảng 100 giám mục và 9 ngàn tín hữu, trong đó có thân nhân, giáo hữu và 15 phái đoàn chính phủ các nước: phái đoàn Brazil và Haiti do Tổng thống liên hệ làm trưởng đoàn; nhiều phái đoàn các nước khác do các vị ngoại trưởng hoặc bộ trưởng hướng dẫn. Đặc biệt cũng có phái đoàn của chính phủ Việt Nam gồm 5 người do ông Dương Ngọc Tấn, Phó trưởng ban tôn giáo chính phủ, làm trưởng đoàn. Đoàn đến dự để mừng ĐHY Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, khi còn làm thứ trưởng ngoại giáo, ngài đã 3 lần hướng dẫn phái toàn Tòa Thánh sang thăm Việt Nam và làm việc với các quan chức chính phủ.

Thành phần tiến chức Hồng Y

Nhìn nhận sự tự do cá nhân là giá trị căn bản của người Kitô hữu

Charles Gave
 
Charles Gave (14.9.1943) người Pháp: chủ tịch Viện nghiên cứu về Tự do, một cơ quan tư vấn (think tank) độc lập. Ông là nhà kinh kế và tài chánh. Ông được công chúng biết đến qua một tiểu luận “Des lions menés par des ânes – Đàn Sư tử được đàn lừa dẫn dắt” (Nxb. Robert Laffont, năm 2001). Ông tố cáo đồng Euro và các hoạt động  tiền tệ của nó. Tác phẩm mới nhất của ông “L’État est mort, vive l‘état -Nhà Nước đã chết, nhà nước muôn năm” (Nxb. François Bourin phát hành 2009) đã tiên báo trước việc suy sụp của Ai Cập và Tây Ban Nha. Ông là sáng lập viên và chủ tịch công ty nghiên cứu các thị trường kinh tế và tài chính Gavekal Research (www.gavekal.com) và công ty chứng khoán Gavekal Securities. Charles Gave còn là thành viên Hội đồng quản trị của SCOR[1].

Tự do cá nhân, nền tảng chính của xã hội Tây phương. Tin Mừng được xem như là suối nguồn của sự tự do này. Các nước Tây phương nhấn mạnh trách nhiệm cá nhân, khác hẳn với trách nhiệm mang tính tập thể của hệ thống tư tưởng xã hội chủ nghĩa.

Ai đó đọc sách Tin Mừng không thể không bị đánh thức vì đầy dẫy những tiếng gọi Tự do cá nhân. Hoàn toàn trái ngược với Do Thái giáo, không bao giờ Đức Kitô đề cập đến cộng đồng, nhóm, đến trách nhiệm “tập thể”, đến bộ tộc, đến ‘lý do Nhà Nước’, một cái cớ luôn luôn đưa ra để biện minh cho các tội ác.

Kitô giáo là hệ thống tri thức đầu tiên hoàn toàn phá vỡ chủ nghĩa bộ tộc và những dẫn xuất vô nhân đạo của nó. Vì vậy, Kitô giáo phá bỏ khái niệm tập thể. Không có đạo đức tập thể, chỉ có đạo đức cá nhân. Không có sự Thiện tập thể, chỉ có ở nơi mỗi cá nhân khi sự Thiện được nhân rộng ra.

Thế giới trở nên có tốt đẹp hơn không phải do chúng ta có được một hệ thống chính trị hoàn hảo, điều đó không thể có bởi vì con người là bất toàn (khái niệm về tội nguyên tổ) nhưng là do mỗi người trong chúng ta lao động cải thiện thế giới trong thầm lặng và bằng cách làm tốt những điều ở chung quanh mình, bằng các phương tiện mình có.

Chưa khi nào Đức Kitô nói với một trong các môn đệ của Ngài: “Con hãy đi nói với ông nọ bà kia làm việc này, việc nọ”, chưa khi nào. Ngài nói “Nếu con nghĩ điều gì đó cần phải làm, con hãy làm đi”. Và mục đích duy nhất của Chúa Giêsu là làm sao cho cá nhân chúng ta đích thân gặp Ngài.

Đối với Ngài, rõ ràng Thiên Chúa chỉ biết MỘT người và để đến với Thiên Chúa phải qua Ngài và chỉ một mình Ngài mà thôi. Khi mỗi một người muốn hoàn thiện bản thân không thể không nói đến mối tương quan với người khác, vì vậy, không ai được quyền xét đoán hành vi người anh em. “Đừng xét đoán nếu anh em không muốn bị xét đoán”. Lời cảnh tỉnh này nói lên trách nhiệm của cá nhân và tự do cá nhân là nhân tố đã khai sinh nên nền văn minh của chúng ta. Bất cứ ai cũng có thể nhận ra được điều này trong đời sống hằng ngày.

Hai Giáo Hoàng: Một hình ảnh hiếm có!

Lm. Paul Phạm Văn Tuấn / Vietcatholic
Vatican – 22.2.2014 – Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã xuất hiện chính thức lần đầu tiên trong buổi lễ tấn phong 19 Hồng Y của Hội Thánh Công Giáo vào sáng thứ bẩy, 22.2.2014 tại đền Thánh Phêrô kể từ khi Ngài từ chức và nghỉ hưu.

Trước khi khai mạc ĐGH Phanxicô đã tiến đến người tiền nhiệm của mình là Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI và hai Giáo Hoàng ôm choàng nhau thắm thiết trong tình anh em Giáo Hoàng.

Giây phút gặp gỡ chính thức trước công chúng này của hai Giáo Hoàng đã làm cho thế giới chờ đợi đến gần cả một năm qua, mặc dù trước đó hai Ngài đã gặp nhau tại nhà nghỉ mát Castel Gandolfo và trong nội thành Vatican thì hôm nay mới là lúc mọi người hiện diện trong đền thánh và qua truyền hình trực tiếp được chứng kiến tỏ tường. Nhiều người đã nhỏ lệ nhìn thấy hai vị ôm choàng nhau. Một hình ảnh thật hiếm có như thế.

Giàu nghèo phải chăng tại số phận?

Tôma Hoàng Kim Khánh
 
Khi phải giải quyết những khó khăn trong cuộc sống hàng ngày chẳng hạn, chúng ta đã từng nghĩ, cũng từ bụi đất Chúa dựng nên tôi, nên mọi người, nhưng hạt bụi nào thành người giàu có, hạt bụi nào thành anh La-da-rô nghèo khó? (Lc 16,19-31), và hạt bụi nào “hóa kiếp thân tôi”?

Một thoáng nao lòng, chúng ta thầm trách, sao Chúa dựng nên con nghèo khó thế này? Sao số con nghèo khó thế, Chúa ơi!

Có người lắm của, nhiều tiền (giàu) nhưng không có người bạn thân nào cả (nghèo). Có cụ ông, cụ bà sống đơn sơ, thiếu thốn (nghèo) nhưng con cháu xum vầy, yêu thương, giúp đỡ nhau (giàu). Giàu nghèo nhiều nghĩa, chúng ta chuyện trò với nhau theo nghĩa giàu nghèo về của cải, vật chất theo Kinh Thánh và Giáo huấn Xã hội Công giáo (GHXHCG) thôi nhé.

Lao động là bổn phận, là công cụ hữu hiệu để chống lại sự nghèo đói
Thiên Chúa sau khi tạo dựng Adam và Eva, cặp vợ chồng đầu tiên, giao cho họ nhiệm vụ khuất phục trái đất và thống trị mọi sinh vật (St 1,28). Thống trị nghĩa là, phải canh tác và chăm sóc của cải do Thiên Chúa tạo dựng nên (St 2,15). Kể từ khi Adam và Eva phạm tội, đất đai trở nên cằn cỗi, con người phải lao động cực nhọc mới có của ăn (St 4,12). Nhưng cho dù, tổ tiên chúng ta không phạm tội chăng nữa, con người vẫn được mời gọi canh tác và chăm sóc tạo vật vì lời mời gọi của Thiên Chúa có trước khi con người phạm tội.

Như vậy, lao động làm ra của cải vật chất “không phải là một hình phạt hay là một sự chúc dữ”, là “nguồn đem lại những điều kiện để con người có được một cuốc sống tươm tất, và trên nguyên tắc, đó là một công cụ hữu hiệu để chống lại sự nghèo đói” (GHXHCG 256-257).

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Ngày Tình yêu Valentine 2014: Đức Thánh Cha Phanxicô gặp gỡ các bạn trẻ sắp kết hôn

  WHĐ (15.02.2014) – Chiều ngày lễ Tình yêu Valentine 14-02, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gặp gỡ ba mươi ngàn bạn trẻ Công giáo sắp kết hôn, tề tựu tại quảng trường Thánh Phêrô, theo lời mời của Hội đồng Tòa Thánh về Gia đình. Sắp bước vào cuộc sống hôn nhân, các bạn trẻ mong muốn tìm hiểu thêm về ơn gọi hôn nhân của mình qua đề tài được gợi ý: Người ta không kết hôn sau khi mọi chuyện đã được giải quyết, nhưng là để cùng nhau giải quyết mọi vấn đề. Lời cam kết trọn đời chung thủy phải mở ra một cuộc sống tràn đầy niềm vui và hướng đến tương lai hy vọng.

Đức Thánh Cha lắng nghe các bạn trẻ đọc thơ, ca hát, nêu các chứng từ và đặt câu hỏi. Ba đôi bạn đính hôn thay mặt các bạn trẻ nêu các băn khoăn, thắc mắc của người trẻ về tình yêu, hôn nhân và cuộc sống gia đình. Đức Thánh Cha gửi đến các bạn trẻ những gợi ý suy tư về nỗi băn khoăn người ta có thể yêu nhau trọn đời không. Ngài nói:

“Ngày nay có nhiều người sợ đưa ra những chọn lựa dứt khoát. Đối với họ dường như không thể đưa ra cam kết trọn đời được. Chính với não trạng này, nhiều người bảo chỉ Sống Chung bao lâu còn yêu nhau. Vậy tình yêu là gì? Có phải chỉ là cảm xúc, là một trạng thái tâm-sinh lý? Nếu như thế người ta chẳng thể xây đắp được gì cho vững chắc. Tình yêu là một tương quan và là điều đang lớn dần lên như một tòa nhà được xây dựng cho hai người, chứ không phải chỉ cho một… Các con đừng xây tòa nhà đó trên cát là những cảm xúc mau qua chóng tàn. Hãy xây trên tảng đá tình yêu, một tình yêu xuất phát từ Thiên Chúa. Gia đình phát sinh từ một kế hoạch yêu thương đang lớn dần lên như một tòa nhà để trở thành không gian cho yêu thương, hy vọng và chia sẻ. Tình yêu của Thiên Chúa là mãi mãi, nên tình yêu kiến tạo gia đình cũng phải như thế. Đừng để cho thứ văn hóa tạm bợ thống trị”.